Thursday, November 29, 2012

Lễ Tạ Ơn


           Vào lễ Tạ Ơn, mình ăn với gia đình hay đi qua nhà bạn để ăn nếu gia đình mình ăn trước lễ Tạ Ơn. Năm nay gia đình mình ăn lễ Tạ Ơn hôm thứ Tư tại vì thứ năm anh hai của mình đi ăn ở Texas. Hôm thứ Tư mẹ nấu gà tây, bắp, đậu, và khoai tây tán. Mẹ cũng làm xà lách, món nhồi, và mua bánh mì. Gia đình của mình ăn hơi trễ, khoảng 7 giờ. Ăn rất ngon và no!
            Đến ngày lẽ Tạ Ơn hôm thứ năm, mình đi ăn ở nhà bạn tên Tammy. Ở đó cũng có món ăn giống món mẹ làm. Ăn với bạn rất vui. Mình thích gia đình của Tammy nhiề lắm.
            Vào ngày Thứ Sáu Đen thì mình không thức dậy sớm đặng đi chợ mà anh hai của mình hay đi mua sắm ngày Thứ Sáu Đen. Năm ngoái anh hai mua ti vi mới và máy chụp hình. Lúc mình thức dậy thì mình đi mua sắm ở trung tâm mua sắm. Mình thích mua sắm quần áo và mua phim rẻ. Lễ Tạ Ơn rất vui!

Friday, November 23, 2012

Mua Sắm


          Em thích đi mua sắm nhiều lắm! Em thích đi mua sắm với bạn bè tại vì đi với bạn vui hơn và bạn có thể giúp em chọn quần áo để mua. Em thích mua sắm ở trung tâm thương mai Oakland Mall, Somerset, Lakeside Mall, hay Great Lakes Crossing. Em thích mua quần áo ở tiệm Forever 21. Tiệm Forever 21 bán đủ thứ quần áo. Em thường mua áo đầm và áo thường mặc ở tiệm này. Em cũng thích mua quần short ở đó. Em không thích mua quần gin ở đó tại vì quần gin dài quá. Tiệm này dễ tìm được quần áo rẻ mà cũng có quần áo hơi đắt. Ở đây có đồ đắt mà không đắt bằng mấy tiệm khác. Em thích mua áo len và khăn quàng cổ ở Forever 21 tại vì Forever 21 có quần áo có hợp thời trang.
            Em cũng thích mua sắm ở Target tại vì Target có bán đồ vừa dễ thương vừa rẻ. Em thích mua khăn quàng cổ và ví ở đó. Ở Target cũng có bán giày dễ thương. Tiệm Target có bán nhiều đồ dễ thương cho nhà. Lúc em đi mua sắm cho ký túc xá, em hay mua sắm ở Target tại vì rẻ và dễ thương.

Saturday, November 17, 2012

Ký Túc Xá ha Thue Nhà?


           Bây giờ mình đang ở ký túc xá. Ở đây rất tốt cho sinh viên năm thứ nhất tại vì sinh viên sẽ gặp được nhiều bạn dễ hơn. Ký túc xá cũng dễ ở hơn tại vì có người nấu ăn sẵn cho mình ăn, mình chỉ phải đi xuống lầu đặng ăn. Khó nhất mỗi phòng không có phòng tắm riêng. Các sinh viên  trong một ký túc xá trường chung một phòng tắm. Những điều tốt đó là mình không cần dọn dẹp phòng tắm. Nếu sinh viên ở North Campus thì khó hơn ở Central Campus. Sinh viên ở North Campus phải thức dậy sớm hơn đặng lấy xe buýt đi xuống Central Campus đặng học được mà nếu sinh viên đói bụng thì còn ăn trong căng-tin được.
            Nhiều sinh viên năm sau lớn hơn thì thuê nhà. Năm tới mình muốn thuê căn hộ. Mình nghĩ thuê nhà hay căn hộ tốt hơn tại vì rẻ hơn và yên tĩnh hơn. Thuê nhà cũng tốt hơn nều mình biết nấu ăn tại vì mình được nấu mấy món ăn mình thích. Lúc thuê nhà thì mình cũng được chọn ai mình muốn ở với và được chọn nhà nào. Lúc ở trong ký túc xá thì mình không được chọn chỗ ở. Ở trong nhà với bạn thì vui hơn nhiều và mình sẽ thoài mái hon!
            Mình muốn sống tiện và tiết kiệm tiền. Mình không thích ở một mình mà phải có người sống với mình.

Monday, November 12, 2012


             Ở Mỹ có nhiều nhà hàng lắm. Ở Mỹ có nhà hàng đắt hay rẻ và trong nhà hàng đó sẽ có nhiều món ăn. Ở Việt Nam thì thường chỉ có món ăn Việt thôi mà ở Mỹ thì có món ăn của toàn thế giới. Ở Mỹ thì có món ăn của Mỹ, Mễ, Địa Trung Hải, và Châu Á. Ở Việt Nam có nhà hàng nhỏ hơn nhà hàng ở Mỹ nhiều mà giá tiền ở Việt Nam rẻ hơn nhà hàng ở Mỹ tại vì tiên ở Mỹ nhiều trị giá hơn.
            Em có đi về Việt Nam hai lần và em thường ăn cơm Việt ở nhà. Em thấy món ăn Việt không mập bằng thức ăn của Mỹ. Người Việt hay xào nhiều món. Người Việt cũng hay ăn gà quay và mấy món cay. Người Mỹ hay ăn món ngọt và mặn. Ở Việt Nam thì mỗi người hay dùng đũa nhưng ở Mỹ thì người ta dùng nĩa và muỗng. Ở Việt Nam và Mỹ cũng có “cơm bụi” và nhà hàng. Em thấy người Việt hay làm khách hơn người Mỹ lúc đi ăn. 

Friday, November 2, 2012

Gia Đình


Trong gia đình em có bốn người: em, anh hai, ba, và mẹ.
Anh hai của em 28 tuổi. Anh hai là dược sĩ. Anh học ở Wayne State University bảy năm. Lúc học xong thì Ảnh đi làm ở Charleston, South Carolina một năm, rồi lên Detroit, Michigan đặng làm ở Henry Ford Hospital. Anh em có ảnh hưởng nhất.
            Ba em khoảng 65 tuổi và không đi làm nữa. Ở nhà ba em nấu ăn cho em và lúc em không có xe hoặc giấy phép lái xe thì ba lo chở em. Ở nhà ba em cũng giặt đồ cho em mỗi tuần em về. Ba em cũng lái xe đưa em về mỗi thứ sáu. Ba em cũng hay đi họp đặng tồ chúc gây quỹ để quyên góp tiền cho lính ở Việt Nam tại vì hồi đó ba em là lính than gia chiến tranh ở Việt Nam.
            Mẹ em khoảng 60 tuổi mà có vẻ trẻ hơn. Mẹ em làm kỹ thuật viên móng tay. Mẹ em làm hết bảy ngày. Mẹ em thích đi mua sắm đồ với em. Mẹ em về khuya quá thì mẹ không có thời giờ nấu ăn. Em muốn làm cho mẹ em mừng tại vì mẹ em đi làm cực quá.